Thế nhưng, một giây, hai giây, ba giây trôi qua...
Cơn đau đớn như dự liệu không hề giáng xuống, Thích Vô Song khẽ nheo mắt, hàng mi khẽ run rẩy.
Khi mở bừng mắt, đáy lòng nàng không khỏi dâng lên một tia kinh ngạc. Trong tầm mắt nàng xuất hiện một bóng người, đang chắn ngay phía trước.
Bóng lưng kia cao lớn đĩnh bạt tựa như núi non, vững vàng che chở cho nàng, cản lại mũi đao sắc bén của Tiêu Huyền ngay giữa không trung.




